23 tháng 6, 2010

Em Là Quê Hương

Em Là Quê Hương 

Em vừa thoáng gặp... sao dưng 
Tôi nghe đã mến như từng biết qua 
Chân thon bước, nét hiền hoà 
Em đi tôi ngắm mà tha thiết lòng 

Em là người Việt phải không ? 
Nhìn em tôi nhớ lại đồng ruộng xưa 
Bờ ao, giếng nước, hàng dừa 
Cong cong đê trải giậu thưa những chiều 

Em là mảnh đất tôi yêu 
Mẹ sinh cha dạy muôn điều nghĩa nhân 
Thương trao lắm nỗi ân cần 
Dù xa vạn lý luôn trân kính lòng 

Em là dáng núi hồn sông 
Bao trăng viễn xứ khát dòng về xuôi 
Ngóng sang mà luyến bồi hồi 
Mà nghe mặn đắng bờ môi vô vàn 

Em là biểu tượng quan san 
Là tinh hoa của bốn ngàn năm dư 
Là chùm trái khế ngọt lừ 
Là quê hương chẳng ngôn từ nào hơn 

Việt Đường 
(23/06/2010)


Anh là mộng ước sum vầy 
  
Anh là nước lã người dưng 
Sao như tiền kiếp đã từng gặp nhau 
Muốn yêu mà khó làm sao 
Ngỏ lời sợ trái tim đau bốn mùa 
  
Anh là giọt nắng chiều thưa 
Theo em mỗi bước cho vừa nhớ thương 
Lung linh bóng ngả trên đường 
Môi em điểm thắm chân phương nụ cười 
  
Anh là chiếc lá thu rơi 
Đậu trên vai áo vàng phơi sắc màu 
Nhẹ nâng trang sách ép vào 
Em về ươm giấc mộng đào giữa xuân 
  
Anh là cánh gió bâng khuâng 
Dìu em tắm mát trong ngần sông yêu 
Đưa em về lại những chiều 
Ngắm trời ráng đỏ lộng diều bay xa 
  
Anh rồi sẽ của... "người ta" 
Trăm năm dệt ước mùa hoa nở đầy 
Xua đi khắc khoải trùng vây 
Ngày thương tháng nhớ hao gầy có nhau?  
  
Yên Hà

0 nhận xét:

Đăng nhận xét