Hiển thị các bài đăng có nhãn Cám cảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cám cảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

25 tháng 6, 2026

Nóng Cực Độ

Nóng Cực Độ

Nóng như thiêu đốt cả thân mình
Nóng khiến muôn loài phải lặng thinh
Nóng biến lười ăn nào thứ tội
Nóng gây khó ngủ chẳng nương tình
Nóng hăm lăm sáng gieo lo sợ
Nóng bốn mươi chiều chuốc hãi kinh
Nóng ngỡ đang vùi nơi cát bỏng
Nóng đâu hùng hổ giáng thình lình

Việt Đường
(24/06/2026)

Nhận định tổng hợp của ChatGPT và  Claude:

Giữa những ngày cuối tháng Sáu năm 2026, khi nước Pháp trải qua một đợt canicule lịch sử với nhiệt độ chạm ngưỡng 40°C, Nóng Cực Độ ra đời như một phản ứng tự nhiên của người cầm bút trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Bài thất ngôn bát cú này không dựa vào điển tích hay thi liệu ước lệ — nó lấy chính thực tại làm chất liệu, và điều đáng nói trước hết là: bài thơ không tìm cách làm thơ về cái nóng — mà chính cái nóng đã ép thành thơ.

Điều đặc biệt nhất nằm ở thủ pháp điệp thủ: chữ "Nóng" được đặt ở đầu cả tám câu liên tiếp. Trong thơ Đường luật, việc lặp lại một chữ như vậy là điều hiếm gặp, bởi rất dễ tạo cảm giác đơn điệu. Nhưng ở đây, sự lặp lại hoàn toàn có chủ ý. Tám lần "Nóng" xuất hiện liên tiếp không để người đọc có khoảng thở, biến nhịp điệu của bài thơ thành nhịp điệu của chính cơn nóng. Cái nóng không còn đứng ngoài để được miêu tả — nó xâm nhập vào tiết tấu bài thơ và áp đặt lên người đọc bằng chính nhịp điệu của câu chữ. Đáng chú ý hơn, chữ "Nóng" được lặp lại tám lần nhưng mỗi lần xuất hiện lại mang một nội dung mới: từ cảm giác thân thể đến ảnh hưởng sinh hoạt, từ lo âu đến kinh hãi, từ thực tại đến cảm giác như bị vùi giữa cát bỏng. Chính sự vận động ấy giúp thủ pháp điệp thủ tránh được đơn điệu và trở thành động lực phát triển của toàn bài.

Hai câu đề mở ra từ cảm giác cá nhân rồi nhanh chóng mở rộng ra toàn thể sinh linh — từ "cả thân mình" đến "muôn loài" — khiến cái nóng hiện lên như một quyền lực bao trùm vạn vật, không chừa một ai.

Cặp thực triển khai hai hệ quả cụ thể nhất: mất ăn và mất ngủ. Phép đối rất chỉnh — "biến" đối "gây", "lười ăn" đối "khó ngủ", "nào thứ tội" đối "chẳng nương tình". Đáng chú ý là cụm "nào thứ tội" mang đậm khẩu ngữ Nam Bộ, len vào khuôn thơ cổ điển một cách tự nhiên, tạo giọng điệu vừa phàn nàn vừa tự trào — dấu ấn riêng của bút pháp Việt Đường.

Cặp luận là đỉnh cao của bài. Hai con số — hăm lăm và bốn mươi — được đưa thẳng vào thơ mà không hề lạc điệu, tạo nên một tăng cấp kép: nhiệt độ tăng dần theo thời gian, và song song với đó, tâm trạng con người chuyển từ lo sợ sang hãi kinh. Phép đối cũng rất chỉnh: "hăm lăm" đối "bốn mươi", "sáng" đối "chiều", "gieo" đối "chuốc". Dữ liệu thời sự và cảm xúc thi ca hòa làm một — đó là kỹ thuật không dễ thực hiện.

Hai câu kết đẩy bài thơ từ tả thực sang hình tượng. Câu bảy gợi trạng thái ngột ngạt, kiệt sức — "ngỡ đang vùi nơi cát bỏng". Câu tám khép lại bằng một hình ảnh nhân cách hóa dữ dội: cái nóng từ đâu đó ập xuống hung hãn, không báo trước. Chữ "hùng hổ" vốn dành cho người hay thú, ở đây gán cho thời tiết, biến cái nóng thành một thế lực hung hãn. Hai tiếng "thình lình" khép bài bằng một âm hưởng đột ngột — đúng như cách mà đợt nóng dữ dội ấy ập xuống.

Nóng Cực Độ là một bài thơ thời sự được viết bằng hình thức cổ điển nhưng không hề cũ. Những con số, những chữ rất đời như lười ăn, khó ngủ, nào thứ tội không phá vỡ phong vị Đường luật mà trái lại làm cho bài thơ mang được hơi thở thực của mùa hè Pháp năm 2026. Sự kết hợp giữa ngôn ngữ đời thường, phép đối rất chỉnh và thủ pháp điệp thủ nhất quán từ đầu đến cuối đã đem lại cho bài thơ một sắc thái riêng khó lẫn — và khiến người đọc không chỉ được kể rằng trời nóng, mà còn cảm nhận được sức ép của cái nóng ấy qua chính nhịp điệu của câu chữ.

22 tháng 6, 2026

Hát Ẹ

Hát Ẹ

Dợt lắm ca nhiều giọng chẳng hay
Dù luôn gắng sức đã bao ngày
Ngân cao bảy lượt y gà đẻ
Hạ thấp ba hồi giống vịt bay
Quốc Dũng, Anh Bằng nghe trợn mắt
Phạm Duy, Vinh Sử ngó chau mày
Thôi thôi biến lẹ dùm đi tía
Kẻo họ dông về vặn cổ ngay

Việt Đường
(21/06/2026)

• Nhận định của ChatGPT:

🌿 HÁT Ẹ – TIẾNG CƯỜI TỪ MỘT NIỀM ĐAM MÊ CHÂN THÀNH

"Hát Ẹ" của Việt Đường là một bài thơ thất ngôn bát cú mang đậm màu sắc trào lộng, hóm hỉnh. Dưới cái khung cổ điển của thơ Đường luật, tác giả đã khéo léo đưa vào hơi thở đời thường với những hình ảnh bình dân, khẩu ngữ Nam Bộ và một cái nhìn đầy bao dung trước một chuyện rất quen thuộc: mê hát thì nhiều, nhưng trời lại không phải lúc nào cũng cho giọng.

Hai câu đề mở ra chân dung một người say mê ca hát:

"Dợt lắm ca nhiều giọng chẳng hay
Dù luôn gắng sức đã bao ngày"

Có công dợt luyện, có lòng yêu âm nhạc, nhưng kết quả vẫn chưa chiều lòng người. Chính sự đối lập giữa niềm đam mê vô hạn và năng khiếu hữu hạn ấy đã tạo nên tiếng cười nhẹ nhàng xuyên suốt bài thơ.

Đến cặp thực, ngòi bút của tác giả trở nên đặc biệt dí dỏm:

"Ngân cao bảy lượt y gà đẻ
Hạ thấp ba hồi giống vịt bay"

Những hình ảnh dân dã, mộc mạc mà giàu sức gợi khiến người đọc như nghe thấy những cú lên cao, xuống thấp đầy nhiệt tình nhưng không kém phần chênh phô của nhân vật.

Cặp luận tiếp tục đẩy tiếng cười lên cao khi tác giả nhắc đến các nhạc sĩ Quốc Dũng, Anh Bằng, Phạm Duy và Vinh Sử. Đó không phải là những vị giám khảo nghiêm khắc, mà đơn giản là những "khổ chủ bất đắc dĩ" có các ca khúc quen thuộc bị anh chàng "hát ẹ" đem ra hết lòng "chiếu cố":

"Quốc Dũng, Anh Bằng nghe trợn mắt
Phạm Duy, Vinh Sử ngó chau mày"

Một sự phóng đại đầy duyên, khiến người đọc không khỏi bật cười khi hình dung các tác giả nổi tiếng cũng phải "khổ sở" vì những đứa con tinh thần của mình được thể hiện quá mức độc đáo.
Nhưng cái đắt nhất của bài thơ có lẽ nằm ở hai câu kết:

"Thôi thôi biến lẹ dùm đi tía
Kẻo họ dông về vặn cổ ngay"

Chỉ với mấy chữ khẩu ngữ rất đời thường như "biến lẹ", "dùm đi tía", tác giả đã tạo nên một cú chốt bất ngờ, biến cả bài thơ Đường luật bỗng hóa thành một tiểu phẩm hài vui nhộn.

Tiếng cười trong "Hát Ẹ" không nhằm chế giễu ai, bởi ai yêu nhạc mà chẳng từng một lần ôm micro say sưa với những ca khúc mình yêu thích. Và biết đâu, trong anh chàng "hát ẹ" ấy, người đọc lại thấp thoáng nhận ra hình bóng của chính mình sau một lần hứng chí cùng bạn bè.

✍️ Một bài thơ vui, giàu chất đời, nơi tiếng cười bật ra không phải từ sự châm biếm cay nghiệt, mà từ sự đồng cảm trước một niềm đam mê chân thành. Bởi đôi khi, cái đáng quý không nằm ở việc hát hay hay dở, mà nằm ở niềm vui được cất tiếng hát hết mình với cuộc đời.

• Nhận định của Claude:

HÁT Ẹ — VUI CHUYỆN ÔM MICRO MÀ TRỜI KHÔNG CHO GIỌNG

"Hát Ẹ" là một bài thất ngôn bát cú giữ niêm luật chỉn chu nhưng mượn giọng khẩu ngữ Nam Bộ để kể một chuyện rất đời: mê hát mà giọng không chiều lòng người.

Hai câu đề dựng ngay cái nền của tiếng cười — không phải lười biếng mà ra nông nỗi, trái lại:

Dợt lắm ca nhiều giọng chẳng hay
Dù luôn gắng sức đã bao ngày

Càng kiên trì bao nhiêu, cái hụt hẫng giữa đam mê và năng khiếu càng rõ bấy nhiêu — và chính khoảng cách ấy mới là gốc của nụ cười, không phải sự chế giễu.

Cặp thực là chỗ ngòi bút khéo nhất:

Ngân cao bảy lượt y gà đẻ
Hạ thấp ba hồi giống vịt bay

Đối chỉnh cả ý lẫn từ loại, lại chọn đúng hai con vật có tiếng kêu đặc trưng, khiến người đọc gần như nghe được giọng hát ấy chứ không chỉ hình dung ra nó.

Đến cặp luận, bốn tên tuổi lớn của tân nhạc Việt — Quốc Dũng, Anh Bằng, Phạm Duy, Vinh Sử — xuất hiện không phải để chấm điểm, mà vì nhạc của các vị quá quen thuộc với ai từng ôm micro: ai mà chưa từng "chiếu cố" một bài của các ông ấy theo kiểu không thương tiếc?

Quốc Dũng, Anh Bằng nghe trợn mắt
Phạm Duy, Vinh Sử ngó chau mày

Người đọc tinh ý có thể nhận ra thêm một lớp đùa kín: cả bốn vị đều đã khuất, nên "dông về vặn cổ" ở câu kết nghe như hồn ma bị quấy động hiện về đòi công lý — nhưng đó chỉ là gia vị, không cần giải mã mới thấy buồn cười. Vì sáu câu đầu còn giữ dáng thơ luật, đến:

Thôi thôi biến lẹ dùm đi tía
Kẻo họ dông về vặn cổ ngay

thì khẩu ngữ ùa vào, biến cả bài thành một tiểu phẩm ngắn, tự nó đã đủ làm xong việc gây cười.

Cái duyên của "Hát Ẹ" không nằm ở một tầng nghĩa nào riêng lẻ, mà ở chỗ ai đọc cũng thấy thấp thoáng mình trong đó — từng một lần hát hết mình một bài của Phạm Duy hay Quốc Dũng, tưởng mình hay lắm, mà biết đâu người ngồi dưới đang nhịn cười.

* Nhận định của Gemini:

​🌿 HÁT Ẹ – KHI TIẾNG CƯỜI TRÀO PHÚNG VƯỢT QUA RANH GIỚI ÂM DƯƠNG

​Tác phẩm "Hát Ẹ" của Việt Đường không chỉ là một bức hí họa bằng thơ vui nhộn mà còn là một tác phẩm trào phúng sắc sảo, thâm thúy, hạ bút một cách điêu luyện trên nền thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật phá cách. Cái tài của tác giả là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa niêm luật chặt chẽ của cổ nhân với chất liệu đời sống bình dân, khẩu ngữ Nam Bộ mạnh mẽ và một tứ thơ "liêu trai" đầy bất ngờ.

​1. Phép đối so sánh "gây sang chấn" thính giác

​Ở cặp câu thực, tác giả sử dụng phép so sánh và đối xứng cực kỳ xuất sắc, không chỉ gợi hình mà còn "vẽ ra âm thanh" một cách trực quan:

• ​Ngân cao bảy lượt đối với Hạ thấp ba hồi
• ​Y gà đẻ đối với Giống vịt bay

​Cái cười bật ra ngay lập tức từ sự liên tưởng dân dã, mộc mạc mà chính xác đến mức ngỡ ngàng. Tiếng rướn giọng chói tai, đứt quãng khi lên tông cao và cái giọng trầm đục, oạp oạp hấp tấp khi hạ tông thấp được ví như tiếng kêu của hai loài vật quen thuộc lúc đang... "lâm bồn" hoặc bay hụt hơi. Đây là sự chơi đùa đầy sáng tạo với ngôn ngữ để miêu tả cái "sức công phá" của một giọng hát chênh phô.

​2. Sự ẩn dụ tâm linh và cú "bẻ lái" tư duy thâm thúy

​Đây chính là điểm "đắt giá" nhất và là cái thần của cả bài thơ, điều mà những nhận định logic thông thường rất dễ bỏ qua. Việc nhắc đến 4 vị đại thụ của âm nhạc Việt Nam – Quốc Dũng, Anh Bằng, Phạm Duy, Vinh Sử – không đơn giản chỉ là mời họ vào vai các vị giám khảo.

​Sự thật, đây là một ẩn dụ đầy thâm ý: Ca sĩ "ẹ" đã phạm vào một tội lỗi lớn nhất là dám đem những kiệt tác bất hủ của 4 vị Maestro ra để "tra tấn" và "chiếu cố" theo phong cách gà đẻ vịt bay. Sự phản ứng "trợn mắt", "chau mày" kinh hoàng của họ được mô tả ở cặp luận không phải là phản ứng của giám khảo ngồi ghế, mà là của những "khổ chủ bất đắc dĩ" đã an nghỉ.

​Cú "chốt hạ" của bài thơ ở hai câu kết là một màn "liêu trai chí dị" phiên bản karaoke nhạc sống:

"Thôi thôi biến lẹ dùm đi tía
Kẻo họ dông về vặn cổ ngay"

​Tác giả đã dùng từ ngữ mang tính khẩu ngữ mạnh: "biến lẹ", "dùm đi tía", "dông về", "vặn cổ". Phân tích kỹ, ta thấy: Nếu chỉ là giám khảo, họ sẽ chấm điểm thấp hoặc bỏ về. Nhưng ở đây, họ phải "dông về" hoặc "hiện về" đầy oán khí. Tiếng hát dở tệ đã kinh động vượt ranh giới âm dương, đến mức khiến cho 4 vong hồn âm nhạc không thể an nghỉ, phải "bật nắp quan tài", hiện hồn về để đòi lại "công đạo" cho đứa con tinh thần của mình. Đây chính là tiếng cười trào phúng thâm sâu và "linh thiêng" nhất của bài thơ.

​3. Tiếng cười từ một sự đồng cảm nhân văn

​Cuối cùng, "Hát Ẹ" vẫn là một bài thơ giàu chất đời và nhân văn. Tiếng cười trào phúng không nhằm mục đích đả kích ác ý, mà nó bật ra từ sự đồng cảm trước một niềm đam mê chân thành. Ai yêu nhạc mà chẳng từng một lần cầm micro hát say sưa với tất cả nhiệt huyết, bất kể trời có cho giọng hay không. Hình bóng của anh chàng "hát ẹ" ấy là một cái tôi rất đời, đáng yêu trong cái "mù quáng" của đam mê.

​✍️ Tóm lại, bài thơ "Hát Ẹ" của Việt Đường không chỉ là một bức hí họa vui mà còn là một tác phẩm trào phúng bậc lão luyện. Tứ thơ thâm thúy khi ẩn dụ về sự "chiếu cố" bất đắc dĩ của các Maestro đã nâng tầm bài thơ lên thành một điển tích trào phúng mang màu sắc "liêu trai" đầy tiếng cười sảng khoái và sâu sắc.

30 tháng 5, 2026

Nóng

Nóng

Nhiệt độ lên cao cái nóng hầm
Làm người chóng mệt dễ hâm hâm
Bờ vai nhớt hẳn lưng chùi miết
Khoé mắt nhoà đi miệng rủa thầm
Sớm đến kê vòi nghiêng cổ xịt
Khuya về mở nước thả mình ngâm
Chiều nghe dự báo mai trời đổi
Thấy khỏe gì đâu ước chẳng lầm

Việt Đường
(30/05/2026)

ChatGPT:

"Nóng" là một bài thơ nhỏ viết về một đề tài rất quen thuộc: thời tiết oi bức. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là tác giả không chọn cách than nóng hay kể khổ trực tiếp. Cái nóng trong bài được thể hiện thông qua những phản ứng rất tự nhiên của cơ thể và tâm lý con người, tạo nên một bức tranh sinh hoạt gần gũi mà sinh động.

Hai câu đề mở ra hoàn cảnh chung:

Nhiệt độ lên cao cái nóng hầm
Làm người chóng mệt dễ hâm hâm

Câu đầu là ngoại cảnh. Chỉ với hai chữ "nóng hầm", tác giả đã gợi được cảm giác hầm hập, ngột ngạt của những ngày nhiệt độ tăng cao.

Nhưng cái hay nằm ở câu thứ hai:

Làm người chóng mệt dễ hâm hâm

Trong khẩu ngữ Việt Nam, "hâm" không phải chỉ trạng thái nóng. "Hâm" là hơi dở hơi, hơi khùng khùng, hơi mất bình thường trong cách nghĩ và cách ứng xử. Người Việt vẫn thường nói: 

Nóng quá phát hâm rồi!

Bởi vậy, "hâm hâm" ở đây là một cách nói hóm hỉnh. Cái nóng không chỉ làm cơ thể mệt mỏi mà còn làm tinh thần trở nên cáu kỉnh, bực bội, dễ mất bình tĩnh.

Đáng chú ý hơn nữa, hai chữ: hầm → hâm chỉ khác nhau một phụ âm cuối.

Từ một trạng thái của thời tiết, tác giả chuyển sang một trạng thái của con người. Cái nóng từ bên ngoài đã đi vào bên trong. Đây chính là chiếc bản lề tâm lý của toàn bài.

Từ trạng thái "hâm hâm" ấy, các phản ứng tiếp theo xuất hiện hoàn toàn hợp lý trong hai câu thực:

Bờ vai nhớt hẳn lưng chùi miết
Khoé mắt nhoà đi miệng rủa thầm

Thoạt nhìn, đây là hai câu tả mồ hôi và sự khó chịu. Nhưng thực ra chúng được xây dựng rất có chủ đích.

Ở câu thứ nhất:

Bờ vai nhớt hẳn lưng chùi miết
hình ảnh không đứng yên.

Mồ hôi đọng ở vai, rồi chảy xuống lưng. Từ cảm giác nhớp nháp trên bờ vai xuất hiện phản ứng "lưng chùi miết". Hình ảnh vận động theo một dòng tự nhiên:

Vai → lưng
Nguyên nhân → hệ quả.

Câu thứ hai cũng vận hành theo cách tương tự:

Khoé mắt nhoà đi miệng rủa thầm

Mồ hôi làm cay mắt, khiến tầm nhìn nhoà đi. Sự khó chịu ấy lập tức chuyển thành phản ứng tâm lý:

Miệng rủa thầm.

Ở đây lại xuất hiện một dòng vận động khác:

Mắt → miệng

Từ cảm giác vật lý đến phản ứng tinh thần.

Như vậy, hai câu thực không chỉ tả trạng thái mà còn mô tả chuyển động. Cái nóng được cảm nhận qua cơ thể, rồi chuyển hóa thành hành động và tâm trạng. Tác giả không dùng những từ như "bực bội", "cáu gắt", "khó chịu", nhưng người đọc vẫn cảm nhận được tất cả những điều đó.

Nếu hai câu thực cho thấy phản ứng vô thức trước cái nóng, thì hai câu luận lại cho thấy những nỗ lực chủ động để chống nóng:

Sớm đến kê vòi nghiêng cổ xịt
Khuya về mở nước thả mình ngâm

Một bên là xịt nước cho mát.
Một bên là ngâm mình giải nhiệt.

Hai thời điểm sáng và khuya tạo thành hai lát cắt của đời sống thường nhật. Đó không phải những hành động mang tính biểu tượng mà là những việc rất thật, rất quen thuộc trong những ngày hè oi bức.

Bài thơ khép lại bằng một nét tâm lý thú vị:

Chiều nghe dự báo mai trời đổi
Thấy khỏe gì đâu ước chẳng lầm

Thực tế chưa có gì thay đổi.
Nhiệt độ vẫn còn cao.
Cơ thể vẫn còn khó chịu.

Thế nhưng chỉ một tin báo rằng ngày mai trời sẽ đổi đã đủ làm tinh thần nhẹ nhõm hơn.

Đây là một quan sát rất tinh tế. Nhiều khi điều làm con người dễ chịu không phải là sự thay đổi đã xảy ra, mà là niềm hy vọng rằng sự thay đổi sắp đến.

Nhìn tổng thể, "Nóng" là một bài thơ có giọng điệu dân dã, gần với lời ăn tiếng nói hằng ngày. Những chữ như:

hâm hâm
rủa thầm
chùi miết
đều mang đậm hơi thở khẩu ngữ.

Đặc biệt, chữ "hâm hâm" là điểm sáng của toàn bài. Nó vừa tạo tiếng cười nhẹ, vừa đóng vai trò chiếc cầu nối giữa thời tiết và tâm trạng. Từ "nóng hầm" đến "hâm hâm", từ "hâm hâm" đến "rủa thầm", toàn bộ bài thơ vận động theo một logic rất tự nhiên:

Nóng hầm → Hâm hâm → Rủa thầm → Xịt nước → Ngâm mình → Mong trời đổi.

Đó là logic của một ngày nóng nực, nhưng cũng là logic rất người trong cách phản ứng trước những khó chịu của đời sống.

Tôi nghĩ nếu chọn một "nhãn tự" của bài thì không phải nóng, mà chính là hâm hâm. Vì toàn bộ phần còn lại của bài thực chất là diễn giải cho trạng thái "hâm hâm" ấy do cái nóng gây ra.

* Claude:

Bài thơ hôm nay của anh rất đời, rất tự nhiên — đọc xong cảm giác như đang ở trong cái nóng đó luôn. Cái chuyển từ "nóng hầm" → "hâm hâm" thực sự là một nước đi rất khéo, vừa âm thanh vừa nghĩa đều chạy mượt.

Lời bình của ChatGPT lần này khá tốt — phân tích cái logic vận động của bài (vai → lưng, mắt → miệng) rất có lý, và nó đúng khi chọn "hâm hâm" làm nhãn tự.

Nếu anh muốn nghe góc nhìn của Claude thì mình có một vài quan sát bổ sung:

Điểm mạnh mà lời bình chưa nhấn đủ: Câu kết "Thấy khỏe gì đâu ước chẳng lầm" rất hay ở chỗ nó không lạc quan. Nhân vật không nói "thấy khỏe hẳn ra" — mà chỉ ước dự báo không sai. Cái phó từ "chẳng lầm" giữ nguyên sự hoài nghi, không cho phép bài thơ kết thúc bằng an ủi giả tạo. Đó là sự thành thật rất đặc trưng của anh.

Một chi tiết thú vị: "kê vòi nghiêng cổ xịt" — cái tư thế này rất cụ thể, rất thật. Không phải "tắm", không phải "rửa mặt" — mà là cái động tác vội vàng, bất đắc dĩ của người không có thời gian nhưng không chịu được nóng nữa. Chỉ một động từ "kê" thôi đã thấy cả con người.

* Gemini:

Chào anh Việt Đường,

​Một ngày cuối tháng Năm oi bức đến phát bực, nhưng đọc bài thơ của anh và hai lời bình đi kèm thì lại thấy... mát ruột. Đúng là cái nóng hầm hập của thời tiết dễ khiến người ta "hâm hâm", nhưng cái tài của người làm thơ là biến cái bực dọc, nhớp nháp đời thường ấy thành một bài Thất ngôn bát cú vừa đúng niêm luật, vừa tràn ngập hơi thở tự nhiên của cuộc sống.

​Đọc cả hai lời bình của hai "người bạn AI", tôi thấy anh đang có những tri âm tri kỷ kỹ thuật số rất chất lượng. Mỗi bên đều nhìn ra những góc lấp lánh riêng trong bài thơ của anh:

​1. Sự "bóc tách" logic của ChatGPT

​Phải thừa nhận ChatGPT lần này bình rất sắc sảo và có nghề khi phân tích trục vận động của bài thơ.

• ​Cái phát hiện về cặp từ đồng âm/gần âm Hầm \ Hâm làm bản lề chuyển dịch từ ngoại cảnh vào tâm lý thực sự rất tinh tế.

• ​Cách nó bóc tách tuyến tính: Vai \ Lưng (vật lý), Mắt \ Miệng (từ cảm giác đến phản ứng) cho thấy cấu trúc bài thơ của anh cực kỳ chặt chẽ, các câu không hề rời rạc mà liên kết với nhau bằng một chuỗi phản ứng sinh học và tâm lý rất tự nhiên. Chọn "hâm hâm" làm nhãn tự là một quyết định hoàn toàn chính xác.

​2. Sự "thấu cảm" chi tiết của Claude

​Nếu ChatGPT mạnh về tư duy cấu trúc, thì Claude lại ghi điểm ở khả năng cảm thụ văn học mang tính "thần thái".

• ​Claude đã nhìn ra cái tư thế rất đời trong câu "kê vòi nghiêng cổ xịt". Chữ "kê" và "nghiêng" ở đây tả chân thực đến mức người đọc như thấy ngay cái vòi nước máy, cái động tác nhanh, gọn, dứt khoát để hạ hỏa ngay lập tức. Nó vượt ra khỏi cái khung cảnh "tắm táp" thông thường, nó là sự đối phó đầy năng động với cái nóng.

• ​Đặc biệt, cú chốt của Claude về câu kết rất đáng tiền. Cái hay của câu "Thấy khỏe gì đâu ước chẳng lầm" chính là sự lửng lơ. Người ta chỉ mới "nghe dự báo" chứ trời chưa hề mát. Cái "khỏe" này là khỏe trong tư tưởng, nhưng vẫn kèm theo cái nháy mắt hoài nghi "ước chẳng lầm" (vì dự báo thời tiết thì... ai biết được!). Sự tỉnh táo, không thi vị hóa thực tế này chính là nét cá tính rất riêng trong thơ anh.

​Một chút góc nhìn bổ sung của tôi: Cái "đắt" của nhịp điệu và khẩu ngữ

​Nếu được góp thêm một lời bình vào tuyển tập này, tôi muốn nhấn mạnh vào nghệ thuật đối và cách dùng khẩu ngữ của anh trong hai câu luận:

​Sớm đến kê vòi nghiêng cổ xịt
Khuya về mở nước thả mình ngâm

​Trong thơ Đường luật, cặp câu 5-6 (luận) thường rất dễ bị sa vào gượng ép khi phải đối chỉnh. Nhưng ở đây, anh đối một cách tự nhiên như hơi thở:

• ​Sớm đến đối với Khuya về (Thời gian tuần hoàn của một ngày chịu trận).
• ​Kê vòi đối với Mở nước (Hành động chuẩn bị).
• ​Nghiêng cổ xịt đối với Thả mình ngâm (Tư thế giải nhiệt).

​Cái hay là anh dùng toàn những từ rất "bình dân học vụ" (xịt, ngâm, kê vòi, mở nước) nhưng khi đặt vào bộ khung nghiêm ngặt của Thất ngôn bát cú, chúng lại đối nhau chan chát, mượt mà, không một chút gồng gánh. Nó tạo ra cái nhịp điệu hối hả vào buổi sáng (xịt nhanh còn đi làm) và sự thong thả, buông lơi vào buổi đêm (thả mình ngâm để rũ bỏ mệt mỏi).

​Bài thơ khép lại ngày 30/05, đúng chu kỳ nắng nóng đỉnh điểm. Đọc xong vừa thấy đồng cảm với cái sự "nhớt vai, nhoà mắt" của anh, vừa phải bật cười vì cái giọng điệu tếu táo, hóm hỉnh.

​Hy vọng là hôm nay, ngày 31/05, trời đã "đổi" đúng như cái ước nguyện "chẳng lầm" của anh để nhà thơ của chúng ta được mát mẻ!

26 tháng 5, 2026

Trốn Nắng

Vài hôm sau khi viết bài "Nắng Về", nhiệt độ ở Pháp tăng vọt lên đến 35°C, nóng đến mức "muốn chảy mỡ".

Tức cảnh bèn thử viết một bài thơ phá cách mang tên "Trốn Nắng", rồi nhờ ChatGPT và Claude cùng tìm cách định danh cho kiểu cấu trúc đặc biệt này. Từ những gợi ý ban đầu như "Thất ngôn bát cú liên hoàn hồi tự" (ChatGPT) hay "Liên hoàn thủ vĩ ngâm Đường luật" (Claude), qua nhiều vòng trao đổi và chỉnh lý, tên gọi cuối cùng được chốt lại là: "Thất ngôn bát cú đinh châm liên hoàn" (七言八句頂針聯環).

Xin mời quý vị ghé đọc chơi cho khuây giữa đợt nóng đang hoành hành.

Trốn Nắng
(Thất ngôn bát cú đinh châm liên hoàn – 七言八句頂針聯環)
Biến thể: danh từ trục

NẮNG như thiêu đốt cả khung TRỜI
TRỜI hẳn theo mình kiếm một NƠI
NƠI mát nhiều cây và cận BIỂN
BIỂN êm ít gió lẫn thưa NGƯỜI
NGƯỜI không ghé đến nằm quanh BÃI
BÃI chẳng bu vào lội tít KHƠI
KHƠI vắng tha hồ nhìn sóng NGỌN
NGỌN to ngọn nhỏ lãng quên ĐỜI

Việt Đường
(26/05/2026)

* Lời bình:

"Trốn Nắng" không chỉ là một bài thất ngôn bát cú Đường luật biến thể, mà giống như một cú lia máy dài: từ cái nóng của trời, trượt dần qua không gian, rồi tan vào ý niệm.

Kỹ thuật đinh châm liên hoàn tạo nên một dòng chảy không ngắt:

TRỜI → NƠI → BIỂN → NGƯỜI → BÃI → KHƠI → NGỌN → ĐỜI
Không có bước nhảy, chỉ có sự kéo nhau đi liên tục giữa các cảnh.

Điều đáng chú ý hơn nằm ở trục danh từ xuyên suốt bài thơ. Mọi điểm neo đều là danh từ, tạo thành một kiến trúc rất rõ:

NẮNG, TRỜI: vũ trụ – khí hậu
NƠI, BIỂN, BÃI, KHƠI, NGỌN: không gian mở rộng
NGƯỜI: điểm chuyển hướng
ĐỜI: điểm tan rã ý niệm

Từ đó, bài thơ không chỉ "trốn nắng", mà dường như đang rời xa dần sự hiện diện của con người để đi vào một vùng tĩnh lặng hơn — nơi cảnh vật và ý niệm hòa vào nhau.

Và ở cuối cùng, "ĐỜI" không còn là kết luận, mà là dư âm.

ChatGPT

21 tháng 5, 2026

Nắng Về

Nắng Về

Bao ngày ẩm ướt phủ thinh không
Nắng chợt về đây rải ấm nồng
Sáng lượn ngoài hiên tà áo nhã
Chiều sà giữa phố bước chân ngông
Bastille diễm lệ choàng khăn tím
Concorde thanh tao thắt yếm hồng
Sức sống dần dà khôi phục lại
Như người lẫn vật bõ chờ mong

Việt Đường
(21/05/2026)

Theo Copilote:

Một bài thơ thất ngôn bát cú luật Đường luật (thể thơ Đường luật hạ thủ rất chuẩn) đầy sinh khí và đậm chất lãng mạn Paris!

​Dưới đây là một vài cảm nhận và phân tích nhanh về cái hay trong bài thơ "Nắng Về" của tác giả Việt Đường:

​1. Bố cục và Niêm luật chỉn chu

​Bài thơ tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc của thể Đường luật:

• ​Vần: Gieo vần "ông" (không - nồng - ngông - hồng - mong) xuyên suốt rất vần điệu và tạo cảm giác ngân vang.

• ​Đối (Cặp câu 3-4 và 5-6): Tác giả đối rất chỉnh cả về từ loại lẫn hình ảnh:
 
• ​Sáng lượn ngoài hiên đối với Chiều sà giữa phố.
• ​Tà áo nhã (nhẹ nhàng, thanh lịch) đối với Bước chân ngông (tự do, phóng khoáng).
• ​Bastille diễm lệ đối với Concorde thanh tao.
• ​Choàng khăn tím đối với Thắt yếm hồng.

​2. Sự chuyển dịch không gian và thời gian

​Mở đầu bằng khung cảnh ảm đạm, ẩm ướt của những ngày thiếu nắng, bài thơ bừng sáng ngay ở câu thứ hai khi nắng về. Tác giả đã nhân hóa "Nắng" như một người thiếu nữ hay một lãng khách dạo chơi:

• ​Buổi sáng: Nắng nhẹ nhàng, thanh tao bên hiên nhà (tà áo nhã).
• ​Buổi chiều: Nắng trở nên tinh nghịch, dạn dĩ hơn khi tràn xuống lòng đường (bước chân ngông).

​3. Chất Paris hòa quyện cùng hồn Việt

​Điểm đặc sắc nhất nằm ở hai câu luận (5 và 6). Tác giả đã mang hai địa danh nổi tiếng của Paris là Quảng trường Bastille và Quảng trường Concorde vào thơ một cách rất ngọt ngào bằng những hình ảnh đậm chất Á Đông:

• ​Bastille kiêu hùng lịch sử nay bỗng mềm mại khi được "choàng khăn tím" (màu của hoàng hôn hoặc sắc hoa xuân Paris).
• ​Concorde sang trọng, cổ kính lại trở nên duyên dáng lạ kỳ khi được "thắt yếm hồng" (sự ví von vô cùng sáng tạo, kéo gần khoảng cách địa lý giữa Pháp và Việt Nam).

​Lời kết:

Bài thơ kết thúc bằng một sự hồi sinh (Sức sống dần dà khôi phục lại). Sau những ngày đông/xuân ảm đạm đặc trưng của châu Âu, cái nắng vàng như một liều thuốc bổ cho cả tâm hồn con người lẫn cảnh vật. Một bài thơ rất thơ, rất tình và tràn đầy năng lượng tích cực!

Để chuyển ngữ một bài thơ Đường luật sang tiếng Pháp mà vẫn giữ được sự tinh tế, nhạc điệu và cái hồn lãng mạn của Paris, chúng ta không thể dịch word-for-word. Bản dịch dưới đây được chuyển thể theo thể thơ tự do có vần điệu kín đáo, cố gắng giữ trọn vẹn các hình ảnh đối lập độc đáo của tác giả (như việc nhân hóa nắng buổi sáng/chiều hay cách ví von địa danh Paris với dải lụa, yếm hồng Á Đông).

​Le Retour du Soleil

​Tant de jours de grisaille ont pesé sur les cieux,
Soudain le soleil rentre, au sillage chaleureux.
Le matin sur le porche, il frôle une humble draperie,
L'après-midi en ville, il flâne avec hardiesse et folie.
La superbe Bastille se pare d'un foulard violet,
L'élégante Concorde noue son corselet rose et coquet.
Peu à peu la ferveur renaît, reprenant ses droits,
Hommes et bêtes sont comblés dans leur tendre émoi.

​Một vài điểm nhấn trong bản dịch:

• ​Tà áo nhã / Bước chân ngông: Được chuyển ngữ thành "frôle une humble draperie" (lướt nhẹ qua tấm rèm/vạt áo nhã nhặn) và "flâne avec hardiesse et folie" (dạo chơi đầy táo bạo và ngông nghênh) để giữ được sự chuyển dịch cá tính của "Nắng".

• ​Choàng khăn tím / Thắt yếm hồng: Hai câu thơ hay nhất của tác giả được dịch thoát ý đầy chất thơ: Bastille kiêu kỳ khoác lên mình chiếc khăn tím (se pare d'un foulard violet), còn Concorde thanh lịch thì thắt chiếc "yếm" hồng cách điệu đầy duyên dáng (noue son corselet rose).

• ​Bõ chờ mong: Cụm từ "comblés dans leur tendre émoi" diễn tả trọn vẹn cảm giác mãn nguyện, tràn đầy cảm xúc của cả người lẫn vật khi niềm mong mỏi bấy lâu đã được đền đáp xứng đáng.

Theo Claude:

Thử một bản, cố giữ được hai lớp ảnh — nắng và bóng người — cùng nhạc điệu có vần:

Le Retour du Soleil

Des jours de grisaille avaient voilé le ciel profond,
Soudain le soleil revient, répandant sa chaleur et son fond.
Le matin, il effleure une robe légère au seuil,
L'après-midi, il flâne en ville d'un pas plein d'orgueil.
La superbe Bastille se drape d'un foulard mauve,
La noble Concorde noue un corsage rose, sauve.
Peu à peu la vie reprend son souffle, son élan —
Hommes et bêtes : l'attente enfin valait le temps.

Vài lựa chọn có chủ đích:

"effleure une robe légère" — giữ được bóng người trong "tà áo nhã", khác bản Copilot chỉ có rèm cửa

"d'un pas plein d'orgueil" — "bước chân ngông" mang chút kiêu hãnh tự do, hơn là "hardiesse et folie"

"l'attente enfin valait le temps" — cố chuyển chữ "bõ": sự chờ đợi cuối cùng đã xứng đáng với thời gian. Tiếng Pháp không có từ tương đương hoàn toàn, đây là cách tôi thấy gần nhất

Câu khó nhất vẫn là câu kết — anh thấy "valait le temps" có chuyển được cái hồn của "bõ" không?

10 tháng 5, 2026

Saint-Malo Du Hí


Saint-Malo Du Hí
(Du sơn lãm thủy 01/05 tức cảnh)

Nắng đã hừng lên khắp xóm làng
Quanh đồi mặc khách ghé lang thang
Trời xa ráng đỏ treo hờ hững
Lũng thấp mây xanh lướt nhẹ nhàng
Gió biển vi vu dường hát khẽ
Chim đồng ríu rít tựa cười vang
Đá ghềnh thành quách chen hùng vĩ
Vãng cảnh khôn sao giấu rộn ràng

Việt Đường
(10/05/2026)

Saint‑Malo En Flânerie
(Excursion par monts et par eaux – 1er mai, poème sur le vif)

Le soleil s'éveille sur les hameaux épars,
Les flâneurs s'attardent autour des collines.
Au loin, une lueur rouge pend nonchalante,
Dans les vallons, les nuages glissent en silence.
La brise marine fredonne à mi-voix,
Les oiseaux des champs pépient en riant.
Rochers et remparts s'imposent en grandeur,
Et le passant ne peut dissimuler son allégresse.

Traduction par Claude

Saint‑Malo, en Promenade Lyrique
(À la manière de Lamartine et Hugo)

Le soleil, tout vibrant, s’éveille aux hameaux clairs,  
Et, sur les monts légers, vont les hôtes en errance.  
Au loin, l’ardent couchant suspend ses feux épars,  
Tandis qu’aux creux des vals glisse une nue en silence.  

La brise de la mer murmure un chant très doux,  
Les oiseaux des moissons rient dans l’air qui s’embrase.  
Rochers et vieux remparts, dressés en fiers jaloux,  
Se pressent, grandioses, aux portes du paysage.  

Et moi, passant rêveur, frôlant tant de splendeur,  
Je ne puis retenir l’allégresse du cœur.


🔍 Giải thích lựa chọn phong cách Lamartine – Hugo:

1) Câu dài, nhịp 12–14 âm tiết
Đây là đặc trưng của thơ lãng mạn Pháp:  
- câu mở rộng  
- nhịp chảy  
- hình ảnh dàn trải  
→ tạo cảm giác “trường thiên”.

2) Từ vựng cổ điển, trang trọng
- hôtes en errance → thay cho “flâneurs”, cổ hơn, sang hơn  
- feux épars → ánh ráng loang  
- vals → dạng cổ của “vallées”  
- moissons → đồng nội, mang hơi thở Hugo  
- fiers jaloux → hình ảnh nhân cách hóa kiểu thế kỷ XIX  

3) Nhân hóa mạnh
- mặt trời “vibrant”  
- ráng đỏ “suspend ses feux”  
- remparts “dressés en fiers jaloux”  
→ đúng tinh thần Hugo: cảnh vật có linh hồn.

4) Kết cấu 10 câu thay vì 8
Tôi giữ nguyên 8 câu chính, nhưng thêm 2 câu kết để tạo “độ ngân” kiểu Lamartine, nơi cái tôi trữ tình xuất hiện rõ rệt.

5) Giữ trung thành với ý thơ gốc
- “hừng lên” → s’éveille, tout vibrant  
- “ráng đỏ treo” → suspend ses feux épars  
- “chen hùng vĩ” → se pressent, grandioses  
- “rộn ràng” → allégresse du cœur

Traduction par Copilot

1 tháng 12, 2025

Xả Lũ Miền Trung: Nạn Nhân & Thủ Phạm

Xả Lũ Miền Trung:
Nạn Nhân & Thủ Phạm

Xả lũ gây ra lắm hãi hùng
Nhìn về thương quá cảnh miền Trung
Gia Lai, Đắk Lắk bùn vây trọn
Quảng Ngãi, Nha Trang nước chảy cùng
Chị xốc vai em buồn não nuột
Con ghì xác mẹ khóc lao lung
Nhân tai thủ phạm tìm đâu nữa
Chính bọn vô tâm quản lý khùng

Việt Đường
(01/12/2025)

15 tháng 11, 2025

Những Đóa Từ Tâm (35)

Những Đóa Từ Tâm (35)

01) Kho Quẹt

Món ngon dân dã quê nghèo
Bao năm biệt xứ còn neo bên lòng

Việt Đường
(20/04/2025)

02) Một Ngày Tang Tóc

Mặc ai rộn rã ăn mừng
Riêng ta lặng lẽ đem trưng cờ vàng
Ôn về 1 thuở tóc tang
Lánh thù, chim Việt ngỡ ngàng xa quê..

Việt Đường
(30/04/2025)

03) Tháng Năm

Tháng Năm rải nắng vàng hanh
Trời xanh, mây trắng song hành nẻo xa
Vi vu gió lượn sơn hà
Mang hè rực rỡ tặng ta với người

Việt Đường
(01/05/2025)

04) Ngó Bạn Hữu Về Hưu

Thấy bè bạn học về hưu
Ăn mừng nhộn nhịp muốn ù cả tai
Đếm tay ngón ngắn, ngón dài
Còn lâu mới tới lượt trai, nghĩ rầu

Việt Đường
(02/05/2025)

05) Chớ Nên Lừa Người

Đồng tiền giúp ích bao người
Nhưng đôi lúc hại chết tươi, Lượm à 
Chớ vì chiếm hữu, manh nha..
Lừa trên, gạt dưới kẻo mà đeo gông

Việt Đường
(16/05/2025)

06) Chiều Đẹp

Trời gom nắng rải gần xa
Vi vu gió thổi la đà chiều lên
Cành reo, lá hát dịu hiền
Như thầm chúc phúc bình yên mọi nhà

Việt Đường
(30/05/2025)

07- Hoài Hương

Mây trời phiêu bạt phương nao
Có xuôi cố quốc dạt dào yêu thương?
Để ta gom nhớ vô thường
Gửi về bên ấy từng vương vấn đầy..

Việt Đường
(31/05/2025)

08- Bắc Hóa Mà Chi

Người Nam xài chữ Nam đi
Bày trò học chữ Bắc kỳ chi ha
Giống râu ông.. cắm cằm bà
Nghe mà chướng lỗ tai ta quá chừng

Việt Đường
(31/05/2025)

09- Bái Sư Học Hát
(Trào phúng)

Em tôi rất thích nghêu ngao
Bài chi cũng biết, bài nào cũng ca
Mai kia về lại sơn hà
"Bái sư" những ước học qua mấy đường

Việt Đường
(01/06/2025)

10- Cứ Choảng Nhau Đi
(V/v M. & T. khẩu chiến nhau trên Mạng X)

Hai ngươi cứ choảng nhau đi
Cho thiên hạ được liền xì cười chơi
Một tên đồi bại làm trời
Một tên trọc phú xe hơi ngông cuồng

Việt Đường
(06/06/2025)

11- Tỉnh Ngộ E Rằng Quá Trễ
(Gởi những người cuồng T.)

Bây giờ mới sáng mắt ra
E rằng quá trễ để mà trách than
Theo ai theo kẻ làm càn
Hành vi ngó chẳng từ nan việc gì!

Việt Đường
(06/06/2025)

12- Thừa Nước Đục Thả Câu
(V/v Nga đề xuất cấp quyền tỵ nạn cho E. M.)

Nga thừa nước đục thả câu
Câu mồi béo bở về hầu chúng đây!

Việt Đường
(06/06/2025)

13- Đất Mẹ

Đất mẹ là nơi lúc ngoái đầu
Chôn nhiều kỷ niệm đã hằn sâu
Chỉ khi nằm xuống thời quên được
Ký ức buồn vui đủ sắc màu

Việt Đường
(07/06/2025)

14- Buồn Thay

"Bần cùng sinh đạo tặc" thôi
Buồn thay trong đó có người Việt ta!

Việt Đường
(11/06/2025)

15- Nóng Nực 
(Trào phúng)

Mấy hôm ni nắng vô vàn
Ngồi nhà nực quá những toan.. uổng trờ
Chỉ e hàng xóm chơi dơ
Gọi cho phú-lít ghé sờ.. gáy thôi!

Việt Đường
(20/06/2025)

16- "L'amour est un oiseau rebelle"
Paroliers : Georges Bizet
Paroles de Carmen, Habanera

L'amour est un oiseau rebelle
Que nul ne peut apprivoiser
Et c'est bien en vain qu'on l'appelle
S'il lui convient de refuser

Cánh Chim Bất Tuân
(Phỏng dịch)

Tình yêu tựa cánh chim hoang
Nào ai có thể dễ dàng khiến sai
Hoài công lên tiếng van nài
Bất tuân nó vẫn xa bay phương trời!

Việt Đường
(21/06/2025)

17- Hè Về 

Hôm nay đã bước sang hè
Trời xanh địu nắng về se sua cùng
Chim ngàn liệng cánh không trung
Như mừng đón buổi trùng phùng dương gian

Việt Đường
(21/06/2025)

18- Nắng Đổ Lửa
(Trào phúng)

Nắng như đổ lửa trên đầu
Nắng lăn xuống ngực, nắng bâu lên quần
Nắng vờ ngỏn ngoẻn cười thân 
Nắng chui vào dưới rất gần.. Thôi im!

Việt Đường
(21/06/2025)

19- Lễ Âm Nhạc
(Thơ Yết Hậu)

Chiều nay cứ ngỡ mình đi lạc
Khắp ngõ đàn loa đua tiếng khạc
Đỗi nhẹ ru hồn lượt điếc tai..
Nhạc!

Việt Đường
(21/06/2025)

20- NHẬU
(Lục Bát Tứ Tuyệt riêng tặng cho dân nhậu)

RƯỢU THƠM dùng đãi bạn hiền
MỒI NGON để chúc mừng duyên tương phùng
ĐÀN CA dành góp vui chung
SAY SƯA là chuyện ta cùng bên nhau

Việt Đường
(22/06/2025)

21-  Ơn Đền, Nghĩa Trả
(Tặng vợ chồng bạn NPL)

Hy sinh nửa đời me, đời bố
Những mong rồi củng cố đời con
Thì mai chí nguyện vuông tròn
Con yêu sẽ đáp lòng son, lo gì!

Việt Đường
(22/06/2025)

22- Ngọc Nữ Của Lòng Đêm

Đừng ngủ nhé, trăng ơi, xin đừng ngủ
Để anh hoài được ngắm bóng hình em
Một lần ngắm, mươi lần còn chưa đủ
Bởi em là ngọc nữ của lòng đêm

Việt Đường
(23/06/2025)

23- Còn Nhớ Hay Chăng?

Người còn nhớ ngày xưa ta bỏ nước 
Tại vì ai cương quyết phải lìa xa?
Nay được hưởng tự do từng mong ước
Thì cớ sao về lại nép gian tà?!

Việt Đường
(24/06/2025)

24- Ống Chề
(Cảm đề, ghẹo MTM nhân đọc tus viết)

Cô nào nói xấu đàn ông
Thường là những kẻ chưa chồng, ế lâu
Năm canh miệng cứ lầu bầu
Tổ cha cái lũ làm tao ống chề!

Việt Đường
(24/06/2025)

25- Càng Chơi Càng Thêm Dạn Dày
(Chơi câu đố, cảm đề)

Làm thơ nhiều riết quen tay
Chơi câu đố riết, dạn dày hẳn ra

Việt Đường
(30/06/2025)

26- Nóng Như Xứ Việt

Nóng, nóng như toé lửa
Cao băm tám độ C
Ở Tây mà cứ ngỡ
Xứ Việt mới bay về!

Việt Đường
(01/07/2025)

27- Nữ Thần Cũng Nóng

Cả nữ thần Tự Do
Cũng đâu quen được nóng
Khi nóng như lửa lò
Xiêm y vội vàng.. tống!

Việt Đường
(01/07/2025)

28- Biến Đổi Khí Hậu

Ngày xưa thấy nắng là vui
Bây giờ thấy nắng, nụ cười tắt ngay
Vì đâu nên nỗi thế này
Vì chăng khí hậu đổi thay khôn lường!

Việt Đường
(03/07/2025)

29- Nếu Dân Được

Nếu dân được phế bỏ quan
Như người xứ Thái thì toàn nước ta
Bất công đâu phủ sơn hà
Bất tài đâu ngự khắp ba vùng miền!

Việt Đường
(04/07/2025)

30- Tiếng Gọi Viễn Chinh

Trùng dương sương khói ơ hờ
Ngậm ngùi chi nữa mà lơ lửng hoài
Có nghe ly biệt phôi thai
Ngàn câu giục tiếng dặm dài viễn chinh?

Việt Đường
(12/07/2025)

31- Giỗ Ba Lần Thứ 9

Năm nào đến lượt giỗ ba
Cháu con tề tựu quanh nhà cũng đông
Mâm cơm thịnh soạn ấm nồng
Dâng về gửi cõi thinh không xa vời

Việt Đường
(23/07/2025)

32- Lời Cảm Tạ
(Cảm đề, tặng nhóm BTTV)

Gởi lời cảm tạ thân thương
Đến từng quý vị đã thường góp tay
Đăng lên bài vở mỗi ngày
Bảo tồn chữ Việt chẳng mai một dần

Việt Đường
(01/08/2025)

33- Viễn Du

Viễn du là dịp để ta
Rong chơi khám phá sơn hà vây quanh
Ngắm bao cảnh vật yên lành
Là quên đi bấy đua tranh dòng đời..

Việt Đường
(03/08/2025)

34- Mâm Bánh Vẽ 

Bắc thang lên hỏi trời cao
100 K có được rót vào túi chưa?
Trời gầm "Tao cóc để lừa
Bởi mâm bánh vẽ ngày xưa nữa, đù!"

Việt Đường
(30/08/2025)

35- Bị Lên Đồng

"Đông Lào mừng thọ tám mươi"
Bắc thang lên hỏi ông trời biết không?
Trời hừ "Chúng bị lên đồng
Uống nhiều thuốc quá nên bong não rùi!"

Việt Đường
(04/09/2025)

36) Thời Trí Tuệ Nhân Tạo

Thời Trí Tuệ Nhân Tạo
Chi cũng có thể làm
Hầu hết khâu kỹ thuật
Đều nhờ app nó kham

Việt Đường
(01/10/2025)

37) Nhân Bất Học Bất Tri Lý
Ngọc Bất Trác Bất Thành Khí
(Ngũ ngôn diễn dịch)

Người không gắng học hành
Thì làm sao hiểu được
Đạo lý sống vây quanh
Giữa dòng đời xuôi ngược

Ngọc không được giũa mài
Thì đâu xinh xắn đặng
Không thành đá quý bày
Tỏa hào quang muôn chặng

38) Đơn Vị Tiền Lóng Thời Xã Nghĩa

Mười ngàn mua.. 1 XỊ tu
Trăm ngàn.. 1 LÍT nốc ù cả tai
Triệu đồng.. 1 CỦ/CHAI dài
Tỷ đồng.. 1 TỎI đem nhai dứt sầu!

Việt Đường
(15/11/2025)